Lốc lịch vừa bóc sang trang tháng Chín, không khí ngoài đường bỗng nhiên chộn rộn hẳn lên. Từng đoàn xe máy chở mấy đứa nhỏ mặc áo trắng tinh khôi, đeo cái balo phồng to hớn hở tới trường. Đám sinh viên năm nhất xách vali lên thành phố nhập học, mắt sáng rực những dự định tương lai. Lướt Facebook, cậu thấy bạn bè rầm rộ cập nhật trạng thái kiểu: "Một mùa thu mới, một chặng đường mới! Tháng Chín bùng nổ KPI nha!". Cả thế giới ngoài kia cứ như vừa đồng loạt được cắm điện, reset lại toàn bộ hệ thống để bước sang một chương mới đầy năng lượng và hứa hẹn.
Cậu tắt màn hình điện thoại, thở hắt ra một hơi. Nhìn lại chính mình, cậu thấy mọi thứ... vẫn y xì đúc tháng Tám, và có lẽ là cả tháng Bảy trước đó nữa. Cậu vẫn kẹt lại trong cái văn phòng chật hẹp ấy, đối diện với mớ email cằn nhằn của khách hàng, ăn cái bánh mì lót dạ buổi sáng ở cùng một cô bán hàng quen thuộc. Không có hồi trống tựu trường nào gióng lên để báo hiệu một cuộc đời mới cho cậu. Cậu có cảm giác như mình là một học sinh bị lưu ban, đứng nép ngoài cửa sổ lớp học, nhìn những người khác xúng xính váy áo nhảy múa trong một bữa tiệc khởi đầu rực rỡ, còn mình thì bị thời gian lãng quên và bỏ lại phía sau.
Thói quen của cơ thể từ hai mươi năm mài đũng quần trên ghế nhà trường
Cái cảm giác hụt hẫng, trống rỗng mỗi dịp thu về này không phải là do cậu yếu đuối hay ghen tị đâu. Nó là một phản xạ có điều kiện đã được cấy vào sâu trong xương tủy cậu từ rất lâu rồi. Suốt mười hai năm phổ thông cộng thêm bốn năm đại học, cái mốc "tháng Chín" đã được não bộ đánh dấu bằng bút huỳnh quang đỏ chót: Đây là lúc khởi đầu! Đây là lúc phải mua sách mới, bọc vở mới, hứa hẹn sẽ siêng năng hơn năm ngoái. Nhịp sinh học của cậu đã quen thuộc với việc reset vào mùa thu.
Thế nên, khi bước vào thế giới của người đi làm, cái nhịp điệu đó bị cắt đứt đột ngột. Cậu không còn những học kỳ mới để làm vạch xuất phát, cơ thể cậu đòi hỏi một sự "đổi mới" nhưng thực tế lại chỉ quẳng cho cậu một lịch trình đi làm từ thứ Hai đến thứ Bảy đều như vắt tranh. Thêm vào đó là sự cộng hưởng độc hại của mạng xã hội. Khi cậu chứng kiến hàng loạt bài đăng "refresh" bản thân của người khác, tâm trí cậu lập tức đưa ra một kết luận sai lệch: "Mọi người đều đang tiến về phía trước, chỉ có mình đang mục nát". Nhưng cậu quên mất rằng mạng xã hội là một rạp hát lấp lánh. Người ta chỉ phô trương những lúc họ vừa sắm vai hoàng tử, công chúa, chứ có ai đăng ảnh lúc họ đang chùi toilet hay ngủ gục trên bàn làm việc đâu? Sự so sánh khập khiễng ấy chỉ là liều thuốc độc tự chuốc lấy. Để bóc tách cái ảo ảnh mạng xã hội này, cậu có thể tìm đọc thêm bài Khi thành công của người khác làm mình thấy mình thất bại.
Người trưởng thành không cần đợi tiếng trống trường để sang trang
Có một sự thật làm cậu nhẹ vai hơn rất nhiều: Đời sống của người trưởng thành không chạy bằng cái đồng hồ năm học. Không có bộ luật nào quy định cậu phải lột xác vào tháng Chín, hay phải có một kế hoạch thay đổi vĩ đại vào ngày mùng một Tết cả. Những bước ngoặt sâu sắc nhất, rúng động nhất của đời người thường không đến theo lịch vạn niên. Nó có thể xảy ra vào một chiều thứ Ba buồn tẻ tháng Tư, khi cậu bất chợt nhận ra mình cần buông tay một người. Hay vào một đêm tháng Mười Một lạnh lẽo, cậu dũng cảm viết đơn xin nghỉ việc. Ép mình phải thay đổi chỉ vì "đến mùa rồi" thường tạo ra những mục tiêu bọt biển, phồng to rồi xẹp lép chỉ sau vài hôm.
Hơn nữa, sự đứng yên mà cậu đang nhìn thấy bên ngoài, chưa chắc đã phản ánh đúng nội tâm bên trong. Đừng chỉ lấy tiền tài, bằng cấp hay một chuyến du lịch xa xỉ làm thước đo của sự dịch chuyển. Có những cuộc cách mạng diễn ra lặng lẽ đến mức không một bức ảnh nào ghi lại được. Việc cậu đã ngừng xé nát bản thân mỗi khi mắc lỗi, việc cậu biết nói "Không" để bảo vệ thời gian nghỉ ngơi, việc cậu bình thản hơn trước lời chê bai của sếp... Đó là những bước nhảy vọt vĩ đại. Sự tiến hóa trong câm lặng ấy đáng giá gấp ngàn lần những lời tuyên thệ sáo rỗng. Đừng quá khắt khe khi tự phán xét quãng đường mình đã đi, bài viết Mình đã làm gì với hai mươi năm vừa rồi của cuộc đời sẽ cho cậu một cái nhìn bao dung hơn về sự trưởng thành vô hình ấy.
Tháng Chín này, cứ bình phàm theo cách của cậu
Mình không khuyên cậu phải triệt tiêu mọi khát khao vươn lên. Nếu sáng nay ngủ dậy, cậu cảm thấy tràn trề cảm hứng muốn đăng ký một khóa học mới hay đi tập gym, thì tuyệt quá, mượn cái gió của tháng Chín để làm buồm cũng là một ý hay. Nhưng cậu có thể tự hỏi xem động lực đó mọc lên từ khao khát nội tại của cậu, chứ không phải vì sợ bị đuổi khỏi đoàn tàu của đám đông. Và sẽ dễ dàng hơn nếu bắt đầu bằng những thứ bé tí teo thôi. Một thói quen uống thêm ly nước lọc mỗi sáng còn thiết thực hơn một bản kế hoạch dài năm trang giấy A4 mà không bao giờ đụng tới.
Còn nếu như tháng Chín này cậu chẳng có tí động lực đổi mới nào? Chúc mừng cậu, cậu hoàn toàn bình thường. Sự tử tế lớn nhất cậu có thể dành tặng cho bản thân lúc này là cho phép mình được phép "chẳng làm gì mới cả". Cứ đi làm, cứ nấu một bữa cơm ngon, cứ tận hưởng sự ổn định nhịp nhàng đang có. Cuộc đời không phải là một bộ phim hành động lúc nào cũng cần những pha nhào lộn kịch tính. Cây cối trong tự nhiên cũng vậy. Nó có mùa ra hoa rực rỡ, nhưng nó cũng cần cả một mùa đông trụi lá để tập trung chất dinh dưỡng nuôi rễ đâm sâu vào lòng đất. Giai đoạn trông có vẻ tĩnh lặng, nhàm chán của cậu lúc này, biết đâu chính là lúc những cái rễ của sự kiên nhẫn, sự thấu cảm đang âm thầm ăn sâu, để chờ đợi bung nở vào một mùa xuân nào đó ở tương lai.
Vậy nên, khi nghe thấy tiếng trống trường vang vọng ngoài kia, cậu có thể mỉm cười hồi tưởng về tuổi thơ rực rỡ, nhưng đừng lôi nó ra làm đòn roi tự vụt vào mình. Cậu không bị bỏ lại, cậu không hề đi chậm. Cậu chỉ đang lướt đi trên cái đường ray của riêng mình, trong cái múi giờ thiết kế riêng cho cậu. Việc cậu vẫn đang tiếp tục thức dậy, tiếp tục lao động và thở đều đặn trong một thế giới xô bồ này, vốn dĩ đã là một thành tựu đáng để tự hào rồi.
Khám phá nội tâm cùng Arcaself
Một khởi đầu thật sự bắt đầu từ việc hiểu điều mình thật lòng muốn, theo nhịp của riêng mình. Arcaself đang được ấp ủ xây dựng để đồng hành cùng cậu trên hành trình hiểu mình.
Tham Gia Hành Trình