Nội Tâm

Khi cậu không cho phép mình được nghỉ ngơi

Một buổi chiều cuối tuần hiếm hoi không vướng bận lịch trình, cậu quyết định thưởng cho bản thân một khoảng thời gian trống nên đã nằm dài trên giường, nhắm mắt lại và định bụng sẽ không làm gì cả. Thế nhưng, chỉ chưa đầy năm phút sau, một giọng nói quen thuộc mang đầy tính răn đe bắt đầu vang lên văng vẳng trong đầu cậu: "Sao lại phí phạm thời gian thế này, tranh thủ mở máy tính lên dọn dẹp lại đống tài liệu đi, hay là lấy cuốn sách tiếng Anh ra học từ vựng, đứa bạn kia vừa khoe lấy được chứng chỉ mới, còn mình thì nằm ườn ra đây, thật lười biếng và vô kỷ luật".

Ngay lúc đó, sự bứt rứt dâng lên đến tận cổ họng khiến cậu vội vàng bật dậy, cầm lấy điện thoại hoặc mở màn hình laptop sáng rực lên để bắt tay vào làm một vài công việc lặt vặt không tên. Cậu không thực sự tập trung và hiệu suất cũng chẳng được bao nhiêu, nhưng việc cố gắng giữ cho đôi tay bận rộn lại giúp cậu tạm thời làm dịu đi cảm giác cắn rứt. Cậu có nhận ra rằng, sâu thẳm bên trong, bản thân cậu đang mắc kẹt trong một tâm lý vô hình mang tên không dám nghỉ ngơi thật sự không?

Nguồn gốc của những tiếng nói tự phán xét

Sự tội lỗi bóp nghẹt khi ngồi yên vốn không tự nhiên mà sinh ra, nó thực chất là kết quả của một quá trình bị nhào nặn từ thuở ấu thơ khi hầu hết chúng ta đều được nuôi dưỡng trong một hệ thống luôn định lượng giá trị của một con người thông qua những con số và thành tích cụ thể. Khi còn nhỏ, giá trị của cậu được đo lường bằng điểm số trên bài kiểm tra hay bằng những tờ giấy khen cuối năm học, và rồi khi bước chân vào thị trường lao động, thước đo ấy lại thay hình đổi dạng thành KPIs, doanh số, chức danh trên danh thiếp hay mức lương hàng tháng.

Chúng ta được dạy dỗ và tẩy não một cách vô cùng tinh vi rằng cậu chỉ có giá trị khi cậu đang sản xuất ra một thứ gì đó, và cậu chỉ được công nhận khi bản thân cậu trở nên hữu ích. Hệ quả tất yếu là cái thước đo năng suất đó đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một vị quan tòa khắt khe ngự trị trong tâm trí, để rồi khi cậu cho phép cơ thể được dừng lại, thay vì cảm thấy nhẹ nhõm và thư giãn, vị quan tòa ấy lại dội lên cậu những bản án nặng nề của sự tội lỗi. Cậu không dám nghỉ ngơi không phải vì cậu đam mê công việc đến mức quên ăn quên ngủ, mà là vì cậu luôn bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi rằng nếu mình lỡ dừng lại thì mình sẽ trở nên hoàn toàn vô giá trị.

Hãy thử thành thật với chính mình và trả lời câu hỏi này: lần cuối cùng cậu trải qua một kỳ nghỉ mà tâm trí hoàn toàn thảnh thơi là khi nào? Ý mình không phải là cái kiểu nghỉ ngơi mà thân thể đang nằm dài trên bãi biển nhưng trong đầu vẫn không ngừng nhẩm tính các kế hoạch dự án tuần sau. Lần cuối cùng cậu tự cho phép bản thân hoàn toàn buông bỏ mọi trách nhiệm, không làm gì cả, không đi đến đâu cả, và quan trọng nhất là không mảy may cảm thấy cắn rứt, rốt cuộc là từ bao giờ?

Nghỉ ngơi là một đặc quyền tự nhiên, không phải là phần thưởng

Một trong những lầm tưởng độc hại nhất mà chúng ta hay tự nói với mình là tư duy coi nghỉ ngơi như một phần thưởng cao quý chỉ được trao sau khi đã hoàn thành xuất sắc một nhiệm vụ. Chính vì vậy, cậu luôn tự đặt ra cho mình những điều kiện khắt khe như phải hoàn thành xong dự án này, phải vượt chỉ tiêu tháng này, hay thậm chí phải đợi đến khi cơ thể kiệt quệ ngã bệnh, thì cậu mới dám tự cấp cho mình một tấm giấy phép được quyền nằm yên.

Nhưng cậu ơi, cơ thể sống của cậu tuyệt nhiên không phải là một cỗ máy vô tri cần được vắt kiệt công suất trước khi đem đi bảo trì, bởi sự tồn tại của cậu ngay trong khoảnh khắc cậu đang hít thở vốn dĩ đã là một sự trọn vẹn đầy giá trị. Cậu không cần thiết phải chứng minh sự xứng đáng của bản thân thông qua những chuỗi ngày làm việc quên mình không ngừng nghỉ.

Chỉ riêng việc cậu cảm thấy mệt mỏi đã là một lý do hoàn toàn chính đáng để dừng lại, và việc cơ thể cậu khao khát một giấc ngủ trưa thật sâu đã là một mệnh lệnh cấp thiết cần được tôn trọng. Cậu không cần phải trình bày báo cáo thành tích với bất kỳ ai, kể cả với chính vị quan tòa khắt khe trong đầu cậu, chỉ để đổi lấy vài giờ thảnh thơi ngắn ngủi.

Chắc chắn sẽ rất khó để rũ bỏ ngay lập tức tâm lý không dám nghỉ ngơi vốn đã bám rễ sâu thẳm nhiều năm qua, nhưng trong lần tới, khi sự tội lỗi lại rục rịch trỗi dậy ngay lúc cậu vừa chợp mắt, hãy thử đối thoại với nó bằng một sự bao dung dịu dàng. Cậu có thể hít một hơi thật sâu và nhủ thầm rằng: "Mình biết cậu đang lo sợ sự tụt hậu và mình ghi nhận sự lo lắng đó, nhưng hôm nay, ở khoảnh khắc này, mình lựa chọn ưu tiên sự bình yên và cho phép cơ thể này được quyền nghỉ ngơi".

Sự giải thoát thực sự không bao giờ đến từ việc cậu hoàn thành xuất sắc mọi công việc trên đời, mà nó chỉ đến từ khoảnh khắc cậu nhận ra mình có quyền được nghỉ ngơi mà không cần bất kỳ một lý do nào cả.


Cậu được phép dừng lại

Arcaself đang trong quá trình phát triển, một không gian nhỏ để cậu học cách ở lại với chính mình mà không cảm thấy có lỗi.

Đăng Ký Nhận Thông Báo