Hãy thử nhớ lại xem, mỗi khi rơi vào trạng thái bế tắc tột cùng, cậu thường có thói quen làm gì? Có phải cậu sẽ lập tức nhấc điện thoại lên để gọi cho một người bạn thân nhằm than vãn, đăng một dòng trạng thái đầy ẩn ý lên mạng xã hội để chờ đợi sự đồng cảm, hớt hải tìm đọc vài ba cuốn sách kỹ năng sống với hy vọng tìm ra lối thoát, hay thậm chí là lướt điện thoại vô thức hàng giờ đồng hồ chỉ để xem những trải bài tarot vô thưởng vô phạt?
Trong tận cùng của sự hoang mang, chúng ta luôn mang một niềm khao khát cháy bỏng rằng sẽ có một ai đó xuất hiện, ném cho chúng ta một chiếc phao cứu sinh rực rỡ, chỉ rõ cho chúng ta biết bản thân đang làm sai ở bước nào, và vạch sẵn ra một con đường trải đầy hoa hồng để chúng ta bước tiếp. Nhưng cậu có nhận ra một sự thật trớ trêu không? Càng chạy ra bên ngoài để đặt câu hỏi, cậu lại càng thu về một mớ bòng bong khiến bản thân thêm phần bối rối. Lời khuyên của những người xung quanh, cho dù xuất phát từ thiện ý tốt đẹp đến nhường nào đi chăng nữa, thì chung quy lại, nó cũng chỉ là một tấm bản đồ được vẽ nên dựa trên kích cỡ đôi giày mà họ đang mang, chứ hoàn toàn không vừa vặn với đôi chân của cậu.
Sự tĩnh lặng có thể đáng sợ hơn những gì cậu nghĩ
Cậu đã bao giờ dám thử làm một việc tưởng chừng như rất đơn giản thế này chưa: tắt nguồn điện thoại, tắt hết âm nhạc, đóng kín cửa phòng lại, dập tắt mọi nguồn sáng và chỉ ngồi yên bất động trong bóng tối? Hầu hết chúng ta đều mang trong mình một nỗi sợ hãi vô hình đối với sự tĩnh lặng tuyệt đối đó. Lý do rất dễ hiểu. Khi không còn bất kỳ âm thanh ồn ào nào từ thế giới bên ngoài xao nhãng cậu, tiếng nói thầm kín bên trong đầu cậu sẽ bắt đầu cất lên, và ngày một gào thét dữ dội hơn.
Đó là lúc hàng loạt những nỗi lo âu bị kìm nén, những cảm giác tội lỗi chất chứa từ lâu, những câu hỏi nhức nhối không có lời giải đáp... tất cả sẽ đồng loạt ập đến và bủa vây lấy tâm trí cậu như một cơn bão.
Nhưng cậu à, hãy can đảm lên, vì tâm bão ấy lại chính là nơi sự thấu hiểu bắt đầu nảy mầm.
Hãy quan sát thay vì buông lời phán xét chính mình
Điều khó khăn nhất khi cậu quyết định phóng tầm mắt nhìn sâu vào thế giới nội tâm không nằm ở việc cậu phải đối diện với nỗi đau. Thách thức lớn nhất chính là việc cậu phải đối diện với thói quen tự phán xét tàn nhẫn của chính mình. Khi cậu vô tình lười biếng một ngày, cậu lập tức dùng những lời lẽ nặng nề để chửi rủa bản thân. Khi cậu vấp ngã hay gặp thất bại trong công việc, cậu không ngần ngại dán ngay cho mình một chiếc nhãn vô dụng và kém cỏi.
Ngày hôm nay, cậu hãy thử một lần làm khác đi xem sao nhé. Ở hành trình mà Arcaself đang nỗ lực xây dựng, tụi mình hoàn toàn không có ý định dạy cậu cách lột xác hay thay đổi bản thân thành một phiên bản hoàn hảo ngay lập tức. Tụi mình chỉ tha thiết muốn cùng cậu kiên nhẫn thực hành một việc duy nhất: Hãy học cách quan sát cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong tâm hồn cậu, bằng ánh mắt bao dung và khách quan của một người qua đường.
Cậu hãy nhớ kỹ, cậu không phải là cơn bão tàn phá ấy. Cậu chỉ đơn giản là một người lữ hành đang vô tình phải đứng trú mưa dưới cơn dông mà thôi. Một khi cậu bắt đầu ngừng việc chửi rủa và tấn công chính mình, cậu sẽ chợt nhận ra rằng những khuyết điểm hay giới hạn của bản thân thực chất không hề đáng ghét đến thế. Những cơ chế phòng vệ hay những tổn thương sâu hoắm của cậu, suy cho cùng, cũng chỉ đang cố gắng làm một nhiệm vụ duy nhất: bảo vệ cậu khỏi những nguy hiểm theo một cách thức vụng về và ngây ngô nhất mà thôi.
Hành trình cùng Arcaself chữa lành
Nền tảng Arcaself đang nỗ lực tạo ra một người bạn đồng hành, giúp bạn soi chiếu lại bản thân một cách chân thực nhất.
Nhận Email Cập Nhật