Nhật Ký Chữa Lành

Hành trình tự chữa lành bản thân bắt đầu từ đâu?

Chào cậu. Hôm nay của cậu thế nào? Cậu có đang ổn không? Thật lòng nhé.

Mình hỏi vậy vì mình biết, có những ngày chúng ta thức dậy, kiểm tra điện thoại, khoác lên mình một bộ quần áo tươm tất, bước ra khỏi nhà, lao vào công việc, mỉm cười và trò chuyện rôm rả với đồng nghiệp. Rồi sau tất cả, chúng ta trở về căn phòng của mình, khóa trái cửa lại... và cảm nhận một sự trống rỗng sâu thẳm lan tỏa khắp cơ thể. Đó là một sự kiệt quệ không thể diễn tả thành lời. Nó không xuất phát từ việc cậu đã làm việc tay chân quá sức, mà nó đến từ việc cậu đang phải gồng mình mỗi ngày để đóng vai một người đang rất ổn.

Cậu giấu đi những vụn vỡ bên trong vì cậu sợ người khác sẽ đánh giá. Cậu sợ bị coi là yếu đuối. Và rồi cậu lên mạng, cố gắng tìm kiếm một phương thuốc thần kỳ nào đó để ngay lập tức vá víu lại tâm hồn mình.

Chữa lành không phải là trốn chạy, mà là đối diện

Rất nhiều người trong chúng ta mang một niềm tin sai lầm rằng, để "chữa lành", chúng ta buộc phải xách balo lên đi du lịch đến một vùng đất xa xôi hẻo lánh nào đó. Hoặc chúng ta phải ngồi thiền định hàng giờ đồng hồ mỗi ngày, phải tham gia các khóa học đắt tiền, hay phải buông bỏ mọi tài sản vật chất để sống một cuộc đời ẩn dật. Nhưng cậu biết không, sau vô vàn những năm tháng tự mình vùng vẫy trong bế tắc và tuyệt vọng, mình đã cay đắng nhận ra một sự thật vô cùng giản dị.

Sự chữa lành thực sự không bắt đầu từ những chuyến đi hào nhoáng ra thế giới bên ngoài. Nó bắt đầu từ một khoảnh khắc tĩnh lặng ngay bên trong căn phòng của cậu.

Từ thuở bé, chúng ta luôn được nhồi nhét tư tưởng rằng phải luôn mạnh mẽ. Phải cố gắng tiến lên phía trước. Ngã thì phải lập tức đứng dậy và không được khóc. Nhưng trớ trêu thay, chưa một ai từng kiên nhẫn ngồi xuống và dạy chúng ta cách đối diện với cảm giác "mình thực sự không thể cố gắng thêm một chút nào nữa".

Sự chữa lành bắt đầu từ việc cho phép bản thân được vỡ vụn

Bước đầu tiên của hành trình chữa lành thực chất vô cùng đơn giản, nhưng lại đòi hỏi một sự dũng cảm lớn lao nhất mà cậu từng có. Đó là việc cậu dám dừng lại, ngừng trốn chạy, nhìn thẳng vào vết thương đang rỉ máu của chính mình và khẽ khàng thừa nhận: "Ừ, mình đang đau. Mình đang thực sự lạc lối."

Cậu không cần phải lao vào tìm cách sửa chữa bản thân ngay lập tức. Cậu cũng không cần phải đọc hàng tá sách kỹ năng sống để tìm ra câu trả lời ngay lúc này. Việc duy nhất cậu cần làm là cho phép mình được yếu đuối. Hãy thử ngồi xuống cạnh nỗi buồn của mình, giống như cách cậu ngồi cạnh một người bạn thân đang khóc. Đừng phán xét nó. Đừng giục giã nó phải mau chóng rời đi. Hãy để nó được hiện diện, được lắng nghe và được thấu hiểu.

Đó cũng chính là nguồn động lực sâu xa thôi thúc mình bắt tay vào xây dựng nền tảng Arcaself. Mình hoàn toàn không muốn tạo ra thêm một ứng dụng giáo điều nào dạy cậu cách phải sống sao cho đúng đắn hay thành công. Trái lại, mình chỉ tha thiết muốn tạo ra một góc nhỏ tĩnh lặng và an toàn nhất. Đó sẽ là nơi cậu không còn phải khoác lên mình chiếc mặt nạ mạnh mẽ giả tạo, nơi cậu được toàn quyền cho phép bản thân yếu đuối, được phép hoang mang vô định, và quan trọng nhất, được phép bắt đầu tái thiết lại cuộc đời mình từ chính những mảnh vỡ ngổn ngang nhất.


Bạn đã sẵn sàng cho một không gian thấu cảm?

Arcaself đang trong quá trình ấp ủ và xây dựng. Để lại email để cùng mình bước đi trên hành trình này nhé.

Đăng Ký Nhận Thông Báo