Nhận Diện

Khủng hoảng hiện sinh là gì? Khi bạn cảm thấy trống rỗng

Bây giờ là 3 giờ sáng. Ánh đèn đường le lói hắt qua khe cửa sổ. Đèn trong phòng đã tắt ngúm, không gian xung quanh tĩnh mịch và yên ắng đến mức cậu có thể nghe rõ mồn một tiếng quạt máy đang đều đặn quay vòng. Cậu nhắm nghiền mắt lại, tự nhủ lòng phải cố gắng dỗ mình vào giấc ngủ bởi vì ngày mai vẫn còn cả một núi công việc đang chờ đợi ở công ty. Nhưng càng cố gắng, tâm trí cậu lại càng trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ.

Cậu nằm im lìm trên giường, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm lên trần nhà chìm trong bóng tối, và rồi một câu hỏi vô cùng quen thuộc nhưng đầy ám ảnh lại vang vọng lên trong đầu: "Tất cả những thứ mình đang điên cuồng làm mỗi ngày... rốt cuộc là vì điều gì?"

Căn bệnh vô hình mang tên có tất cả nhưng lại chẳng có gì

Nếu để một người ngoài nhìn vào cuộc sống của cậu lúc này, họ có thể sẽ tấm tắc khen ngợi và cho rằng cậu đang rất ổn. Cậu có một công việc cố định để duy trì thu nhập hàng tháng, có những mối quan hệ bạn bè để rủ rê đi cà phê hay ăn uống vào dịp cuối tuần, có một cuộc sống phẳng lặng mà bao người ao ước và gọi đó là sự bình thường. Thế nhưng, tận sâu thẳm bên trong những ngóc ngách của tâm hồn mình, cậu biết rất rõ có một thứ gì đó đã hỏng hóc và vỡ nát.

Kỳ lạ thay, cậu không hẳn là cảm thấy buồn bã, nhưng cậu cũng hoàn toàn chẳng thấy vui vẻ. Cậu chỉ thấy... trống rỗng. Đó là một sự trống rỗng đáng sợ, giống như thể cậu đang trôi lơ lửng giữa một khoảng không gian vô định, không bám víu vào đâu được, không có điểm dừng và cũng không có phương hướng. Cảm giác chênh vênh này không nhất thiết phải là căn bệnh trầm cảm như nhiều người vẫn thường lầm tưởng. Trong giới tâm lý học, người ta gọi tên nó một cách rõ ràng là Khủng hoảng hiện sinh.

Chúng ta bị lạc đường vì mải miết đi theo tấm bản đồ của người khác

Thực chất, khủng hoảng hiện sinh không phải là một căn bệnh nan y cần phải được kê đơn bốc thuốc hay phẫu thuật cắt bỏ. Ở một góc nhìn sâu sắc hơn, nó chính là tiếng chuông báo động khẩn thiết vang lên từ chính linh hồn của cậu. Tiếng chuông ấy đang liên tục gõ cửa tâm trí cậu và cố gắng truyền đi một thông điệp: "Này, cái lớp vỏ bọc mà cậu đang cố gắng khoác lên người đã chật chội và ngột ngạt quá rồi. Cậu đang sống một cuộc đời theo kỳ vọng của một ai đó khác, chứ hoàn toàn không phải là cuộc đời của chính cậu."

Và chính từ khoảnh khắc cậu lắng nghe được tiếng gõ cửa ấy, hành trình tìm lại bản thân cậu mới thực sự được bắt đầu. Tại nền tảng Arcaself, tụi mình thiết kế ra một không gian nhận diện không phải với mục đích vạch trần những khuyết điểm của cậu, mà là để tạo ra một chỗ dựa an toàn. Tụi mình muốn cùng cậu ngồi xuống một cách thong thả, cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ đang rơi vãi trong tâm hồn cậu và cùng nhau trả lời một câu hỏi duy nhất: Cậu thực sự mong muốn điều gì?

Câu trả lời này không được phép xoay quanh việc ba mẹ cậu mong muốn cậu trở thành ai, cũng không phải là việc xã hội ngoài kia đang áp đặt tiêu chuẩn thành công nào lên cậu. Câu trả lời này chỉ được phép dành riêng cho một người duy nhất, đó chính là cậu.


Cùng nhau bước qua sự lạc lối

Arcaself đang xây dựng một hành trình thiết kế riêng cho những ai đang chênh vênh tìm lại chính mình.

Tham Gia Hành Trình