Cậu từng có một đứa bạn mà tần suất xuất hiện trong tin nhắn của cậu còn dày đặc hơn cả người yêu. Một người mà chỉ cần liếc mắt một cái giữa đám đông là hai đứa tự hiểu cái trò đùa nhạt nhẽo nào đang diễn ra. Đứa bạn mà cậu từng cúp cua nằm dài trên sàn nhà nó kể chuyện tương lai đến tận ba giờ sáng, thề non hẹn biển rằng mai này ai cưới trước sẽ làm phù dâu, ai đẻ con trước sẽ làm cha đỡ đầu. Cậu từng tin chắc nịch rằng, dù trời sập xuống, hai đứa vẫn sẽ dính lấy nhau.
Thế mà hôm qua, khi thấy nó đăng tấm ảnh thổi nến sinh nhật bên những người bạn đồng nghiệp xa lạ, cậu chỉ lặng lẽ thả một quả tim đỏ chót, ngập ngừng gõ dở dòng tin nhắn "Happy birthday tao qua chở mày đi ăn nhen", rồi lại xóa đi, thay bằng một chữ "HPBD" ngắn gọn nhạt nhẽo. Sự đứt gãy này nó đau thấu ruột, nhưng lại chẳng có lý do nào để gào thét. Không cãi vã sứt đầu mẻ trán, không cướp bồ vay tiền không trả, chẳng có cú lừa gạt nào. Chỉ là... lớn lên. Một đứa bận đi công tác liên miên, một đứa bù đầu bỉm sữa, những câu chuyện buôn chuyện ngày xưa giờ thay bằng những chủ đề chệch nhịp. Sợi dây kết nối cứ lỏng dần, lỏng dần, êm ru và tàn nhẫn, để rồi một sáng mở mắt ra, cậu nhận ra người từng biết rõ cậu nhất giờ chỉ còn là một cái nick trên mạng xã hội.
Nỗi mất mát không có tên trong từ điển của người lớn
Thế giới này chuẩn bị sẵn cho chúng ta đủ mọi loại thuốc giảm đau khi chia tay người yêu. Có hàng ngàn bài hát thất tình, có phim ảnh vỗ về, có lũ bạn kéo đi nhậu nhẹt khóc lóc. Nhưng tuyệt nhiên, khi đánh mất một người bạn thân chí cốt vào tay thời gian, cậu lại chẳng biết phải kêu than thế nào. Cậu thấy xấu hổ nếu lỡ khóc vì một đứa bạn, vì người lớn thì phải "hiểu chuyện", phải biết rằng "ai rồi cũng có cuộc sống riêng". Cậu cắn răng gặm nhấm cái khoảng trống đó một mình, tự lừa mình rằng điều đó là hiển nhiên.
Nhưng này cậu, mất một người bạn thân là một sự hoại tử thật sự của tâm hồn. Bạn thân không chỉ là đứa để đi ăn lẩu hay xem phim. Nó là cái ổ cứng lưu trữ toàn bộ lịch sử thanh xuân của cậu. Nó là nhân chứng sống cho cái thời cậu còn ngáo ngơ, nông nổi. Mất nó, cậu không chỉ khuyết đi một chỗ ngồi bên cạnh, cậu mất luôn cả một vùng ký ức được phản chiếu qua ánh mắt nó. Cậu bỗng thấy bơ vơ vì những câu chuyện cũ bây giờ kể ra chẳng còn ai vỗ đùi đánh đét cười rung ghế nữa.
Hãy cứ cho phép mình buồn, khóc một trận cũng được. Đừng vội phủi tay tự nhủ "Kệ đi, duyên mỏng". Cái sự tiếc nuối đó là huân chương cho thấy cậu đã từng sống và yêu thương một người bạn sâu sắc đến nhường nào. Nó hoàn toàn hợp lý, và đáng được trân trọng.
Đừng tự buộc tội mình, cũng đừng khiên cưỡng níu giữ
Mỗi khi thấy khung chat chìm dần xuống đáy màn hình, cậu thường hay tự vấn: "Có phải tại mình dạo này vô tâm quá không? Phải chi bữa trước mình ráng đi buổi tiệc đó với nó?". Khoan đã, đừng tự mang vác cái án phạt đó. Phần lớn tình bạn tan rã trong tuổi trưởng thành không phải lỗi của ai cả. Nó giống như việc cậu mặc không vừa chiếc áo cấp ba nữa, cơ thể cậu thay đổi, thì mối quan hệ cũng phải tiến hóa. Có những con người đến với đời cậu chỉ để cầm tay cậu đi qua đúng một đoạn đường gập ghềnh đó. Khi đường đã phẳng, mỗi người rẽ một lối. Việc hết đồng hành không đồng nghĩa với việc đoạn đường đã qua là một trò lừa dối.
Hơn nữa, có những tình bạn cứ ép phải duy trì lại biến thành một cực hình. Cậu ngồi uống cà phê với họ nhưng trong đầu chỉ canh me giờ về, câu chuyện nhạt nhẽo gượng gạo như nhai miếng bã kẹo cao su. Nếu cậu đang cố đấm ăn xôi giữ lại một mối quan hệ chỉ vì tiếc cái mác "bạn 10 năm", sợ bị nói là kẻ vắt chanh bỏ vỏ, bài Khi mình giữ một mối quan hệ chỉ vì sợ ở một mình sẽ cho cậu một cái nhìn bóc trần sự thật về nỗi sợ này.
Gói ghém kỷ niệm đẹp, chừa chỗ cho chuyến tàu tiếp theo
Tất nhiên, nếu sâu trong lồng ngực cậu vẫn thèm nghe lại tiếng cười của đứa bạn đó, đừng ngại vứt bỏ cái sĩ diện vớ vẩn đi. Nhắn cho nó một cái tin cụt lủn cũng được: "Ê, tự dưng nhớ mày, đi uống bia không?". Tình bạn của người trưởng thành không giống như cỏ dại mọc tự nhiên quanh nhà, nó là cái cây cảnh trồng chậu, cậu phải tưới nước và cắt tỉa có chủ ý. Nhưng nếu cậu đã chìa tay ra mà bên kia chỉ đáp lại bằng sự hờ hững "Để khi nào rảnh nha", thì hãy mỉm cười lùi lại. Đừng quỵ lụy một thứ tình cảm đã sang trang. Nhận biết điểm dừng và bảo vệ sự tự tôn của mình là điều mà bài Nghệ thuật nói Không và thiết lập ranh giới cá nhân luôn muốn nhắc nhở cậu.
Người ta đi rồi, nhưng những gì hai đứa từng cãi cọ, từng che chở cho nhau là tài sản vĩnh viễn không ai tịch thu được. Sự chia xa này không bôi đen những kỷ niệm rực rỡ ngày cũ. Khi cậu nhẹ nhàng xếp nụ cười của người bạn đó vào một ngăn kéo tử tế trong tim, thay vì oán trách sự đổi thay, cậu sẽ thấy lòng mình nhẹ bẫng. Và chính khoảng trống êm đềm ấy sẽ là chỗ đậu cho những người bạn mới, những tri kỷ của phiên bản cậu năm ba mươi, bốn mươi tuổi bước vào. Trái tim cậu vốn rộng rinh mà, nhớ người cũ một chút thì đã sao, ngày mai mình lại kết bạn mới.
Khám phá nội tâm cùng Arcaself
Hiểu những mối quan hệ trong đời mình bắt đầu từ việc lắng nghe điều mình thật sự cần ở chúng. Arcaself đang được ấp ủ xây dựng để đồng hành cùng cậu trên hành trình hiểu mình.
Tham Gia Hành Trình