Bảy giờ sáng, chuông báo thức vang lên, và một ngày mới bắt đầu theo cái cách quen thuộc đến mức nhắm mắt cậu cũng thuộc lòng. Cậu uể oải bước ra khỏi giường, khoác lên người bộ đồ công sở, hòa vào dòng xe cộ chật cứng để đến công ty. Tám tiếng đồng hồ tiếp theo trôi qua trong tiếng lách cách gõ phím, những email dài ngoằng, vài ba cuộc họp mà cậu cảm thấy sự vắng mặt của mình cũng chẳng ảnh hưởng gì tới hòa bình thế giới.
Đến sáu giờ tối, cậu lặp lại hành trình ngược lại, mang theo một cơ thể mỏi nhừ và một tâm trí trống rỗng. Mọi thứ trong cuộc sống của cậu dường như vẫn đang vận hành một cách trơn tru. Sếp thỉnh thoảng vẫn khen ngợi, đồng nghiệp hòa nhã dễ chịu, lương tháng vẫn nổ đều đặn vào tài khoản đủ để cậu sống một cuộc sống thoải mái. Không có những drama công sở mệt mỏi, cũng không có áp lực chạy KPI đến kiệt sức.
Nhưng đằng sau bức tranh bình yên ấy, có một thứ cảm giác rất khó chịu cứ ăn mòn cậu từng ngày. Đó là sự vô nghĩa. Nó giống như một bóng ma lảng vảng, không hiện hình rõ ràng nhưng đủ sức rút cạn niềm vui sống của cậu. Cậu ngồi trước màn hình máy tính, nhìn những con số, những bản kế hoạch chạy dọc ngang và một câu hỏi lạnh lẽo bất chợt vọt ra: rốt cuộc mình đang làm những thứ này để làm gì. Mình cống hiến tuổi trẻ, sức lực từ sáng đến tối cho những việc bản thân không hề rung động, rốt cuộc là vì điều gì. Cậu cảm thấy mình giống hệt một chiếc bánh răng nhỏ bé, miệt mài quay một cách vô thức trong một cỗ máy khổng lồ vô hồn.
Cái khó nhất của cảm giác vô nghĩa này là cậu cảm thấy mình không có tư cách để than thở. Nếu sếp cậu là một kẻ tồi tệ, môi trường làm việc độc hại hay mức lương quá bèo bọt, ít ra cậu còn có lý do chính đáng để bực tức và nhận được sự đồng cảm từ bạn bè. Đằng này, mọi thứ bề ngoài đều quá đỗi bình thường, thậm chí là đáng mơ ước trong mắt nhiều người khác. Cậu kể lể thì sợ người ta nói mình là loại người được voi đòi tiên, sướng quá hóa rồ, công việc nhàn hạ lương cao còn đòi hỏi cái gì nữa.
Nên cậu chọn cách im lặng. Cậu nén tiếng thở dài vào trong, tự trách mình là kẻ vô ơn và yếu đuối. Cậu cố gắng đè nén cái khoảng trống hoác trong lồng ngực bằng cách làm việc chăm chỉ hơn, hoặc mua sắm, hoặc lướt mạng xã hội vô thức. Nhưng cái hố đen ấy không bao giờ được lấp đầy.
Khao khát ý nghĩa không phải là đòi hỏi quá đáng
Cậu không cô đơn trong cảm giác này, và quan trọng hơn, cảm giác ấy không hề sai. Cậu không phải là một cỗ máy chỉ cần được nạp nhiên liệu là tiền lương để duy trì hoạt động. Bản chất của con người là luôn khao khát đi tìm ý nghĩa. Chúng ta cần cảm thấy những gì mình làm mỗi ngày có một giá trị nhất định, rằng nó tạo ra một tác động nào đó, dù là nhỏ nhoi, tới người khác hoặc gắn liền với những lý tưởng mà ta trân trọng. Khi phần công việc chiếm trọn thời gian thức của cậu lại không đáp ứng được nhu cầu cơ bản ấy, sự héo mòn tâm hồn là điều tất yếu xảy ra.
Đôi khi, sự vô nghĩa lên tiếng để báo động cho cậu biết rằng cậu đang đi lạc khỏi những giá trị cốt lõi của chính mình. Có thể cậu đang làm một công việc đòi hỏi sự chi li tính toán trong khi bản chất cậu lại khao khát tự do sáng tạo. Có thể cậu đang nỗ lực đạt được những nấc thang danh vọng mà xã hội vẽ ra, nhưng sâu thẳm cậu chỉ muốn một cuộc sống bình lặng giúp đỡ mọi người. Cậu có năng lực làm tốt công việc hiện tại, điều đó không ai phủ nhận, nhưng làm tốt một việc không đồng nghĩa với việc việc đó sinh ra là dành cho cậu. Sự trống rỗng chính là cách nội tâm kéo áo cậu, nhắc nhở cậu rằng: này, chúng ta đang sống nhầm cuộc đời của người khác rồi.
Cũng có những lúc, cảm giác chán chường ở văn phòng thực chất chỉ là bề nổi của một cuộc khủng hoảng ý nghĩa rộng lớn hơn bao trùm toàn bộ cuộc sống. Khi cậu không biết mình là ai, không biết đam mê thực sự của mình là gì, thì bất cứ công việc nào cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo và vô vị. Nếu cậu mơ hồ nhận ra khoảng trống trong mình lớn hơn bức tường công sở rất nhiều, bài Không biết mình muốn gì trong cuộc sống sẽ là chỗ dựa để cậu dần gỡ rối những hoang mang chằng chịt ấy.
Không cần nghỉ việc ngay, hãy đổi góc nhìn trước
Tuy nhiên, nhận ra công việc hiện tại vô nghĩa không có nghĩa là cậu phải viết đơn xin nghỉ việc và xách balo lên đi tìm đam mê ngay vào sáng ngày mai. Những quyết định bốc đồng thường mang lại nhiều rủi ro hơn là bình yên. Thay vào đó, hãy bắt đầu bằng việc quan sát lại công việc hiện tại dưới một góc nhìn khác đi.
Giữa tám tiếng đồng hồ nhàm chán ấy, hãy thử tìm kiếm những tia sáng nhỏ nhoi. Đó có thể là nụ cười của người đồng nghiệp khi cậu giúp họ sửa một lỗi đánh máy nhỏ. Đó có thể là cảm giác nhẹ nhõm khi cậu tự tay sắp xếp lại đống hồ sơ gọn gàng. Đó có thể là sự tự hào nho nhỏ khi cậu giải quyết xong một vấn đề hóc búa của khách hàng. Ý nghĩa không phải lúc nào cũng nằm ở những sứ mệnh vĩ đại giải cứu thế giới. Nó thường ẩn nấp trong những khoảnh khắc rất đỗi bình dị của sự kết nối và sẻ chia.
Đa dạng hóa nơi cậu tìm thấy ý nghĩa
Bên cạnh đó, cậu cần học cách đa dạng hóa nguồn ý nghĩa của cuộc sống. Rất nhiều người trong chúng ta rơi vào cạm bẫy khi đặt toàn bộ trọng trách tạo ra ý nghĩa cuộc đời lên vai công việc. Đó là một áp lực quá lớn. Công việc suy cho cùng cũng chỉ là một phần của cuộc sống. Cậu hoàn toàn có thể duy trì công việc hiện tại để đảm bảo tài chính, và đi tìm ý nghĩa ở những khoảng thời gian ngoài giờ. Một lớp học làm gốm, một dự án tình nguyện cuối tuần, một khu vườn nhỏ ở ban công, hay đơn giản là những giờ phút toàn tâm toàn ý bên những người cậu thương yêu. Khi cuộc sống của cậu được lấp đầy bởi những niềm vui đa dạng, sự nhàm chán của công việc sẽ không còn sức mạnh để nuốt chửng cậu nữa. Việc định vị lại chính mình và cân bằng giữa công việc và đời sống cá nhân chưa bao giờ là dễ dàng, cậu có thể tìm thêm sự đồng cảm và những góc nhìn mới qua bài Định vị lại bản thân khi chán ghét công việc để vững vàng hơn trong những quyết định sắp tới.
Cảm giác vô nghĩa khi đi làm là một lời mời gọi đầy thách thức nhưng cũng rất đáng giá. Nó buộc cậu phải bước ra khỏi vùng an toàn của thói quen, để thành thật hỏi bản thân những câu hỏi khó nhằn về mục đích sống. Hành trình tìm kiếm câu trả lời có thể sẽ dài và mệt mỏi, nhưng nó xứng đáng. Bởi vì ở cuối con đường đó, cậu sẽ tìm thấy một cuộc đời thật sự thuộc về mình, nơi mỗi sớm mai thức dậy không còn là một tiếng thở dài mệt nhọc.
Khám phá nội tâm cùng Arcaself
Tìm lại ý nghĩa bắt đầu từ việc hiểu điều gì thật sự quan trọng với cậu. Arcaself đang được ấp ủ xây dựng để đồng hành cùng cậu trên hành trình đó.
Tham Gia Hành Trình