Có một buổi tối cuối tuần, cậu lủi thủi ngồi ăn cơm một mình trong căn phòng trọ quen thuộc, nơi không có gì đặc biệt diễn ra ngoài một tô mì gói úp vội, một chiếc ghế đẩu cũ kỹ và bốn bức tường vắng lặng. Ngay lúc đó, cậu vội vàng bật tivi lên hoặc mở một đoạn video bất kỳ trên điện thoại, không phải vì bản thân thực sự muốn xem nội dung đó, mà chỉ vì cậu khao khát có một tiếng người vang lên để lấp đầy sự tĩnh mịch đang bủa vây lấy mình. Sự trống trải cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, khiến cậu cảm thấy bản thân như một mảnh ghép thừa thãi bị bỏ quên giữa một thế giới đang ồn ào chuyển động, và đó chính xác là sự cô đơn.
Thế nhưng cũng có một buổi sáng cuối tuần khác, cậu chủ động bước ra một quán cà phê quen thuộc với cuốn sách đang đọc dở trên tay, gọi một ly nước yêu thích rồi chọn một góc nhỏ yên bình nhìn ra đường phố. Cậu không hề kiểm tra điện thoại liên tục để chờ đợi tin nhắn của ai đó, cũng chẳng có cảm giác vội vã hay bồn chồn muốn rời đi, mà cậu chỉ tĩnh lặng ngồi đó đắm mình trong trang sách cùng mùi hương cà phê thoang thoảng. Ngay khoảnh khắc cậu tận hưởng trọn vẹn sự hiện diện của chính mình, cậu cảm thấy mọi thứ xung quanh thật ổn và một sự bình yên kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng, đó chính là tận hưởng việc ở một mình và nó khác biệt hoàn toàn với sự cô đơn.
Cô đơn là sự thiếu hụt, tận hưởng một mình là sự lựa chọn
Nhiều người thường đánh đồng hai khái niệm này với nhau chỉ vì chúng trông có vẻ giống nhau ở bề ngoài, nhưng thực chất bản chất của chúng lại nằm ở hai thái cực hoàn toàn đối lập của cảm xúc. Cô đơn không hề đến từ việc cậu đang đứng một mình giữa một không gian vắng vẻ, bởi cậu hoàn toàn có thể cảm thấy vô cùng lạc lõng ngay cả khi đang đứng giữa một bữa tiệc đông đúc hay khi đang nằm cạnh người mà cậu gọi là người yêu. Thay vào đó, cô đơn xuất phát từ cảm giác bị loại trừ ra khỏi sự kết nối, là tiếng kêu gào cầu cứu của nội tâm khi cậu cảm thấy mình không được nhìn nhận, không được thấu hiểu và không thực sự thuộc về bất cứ nơi đâu. Khi bị mắc kẹt trong nỗi cô đơn, cậu phải ở một mình không phải vì cậu muốn thế, mà là vì cậu cảm thấy bản thân không hề có một sự lựa chọn nào khác.
Ngược lại, tận hưởng việc ở một mình lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt, bởi nó là một sự lựa chọn đầy tính chủ động và tự do. Đó là khi cậu tự nguyện tạo ra một khoảng không gian riêng tư, tách biệt hẳn khỏi những tiếng ồn ào hay sự xáo trộn của thế giới bên ngoài, không phải để trốn tránh thực tại hay lẩn tránh mọi người, mà là để tự nạp lại năng lượng cho chính mình. Ngay trong không gian đó, cậu tự cho phép bản thân tháo xuống mọi lớp mặt nạ và mọi vai diễn xã hội mệt mỏi để lắng nghe tiếng nói chân thật nhất từ bên trong, thoải mái làm những điều nhỏ bé khiến mình vui mà chẳng cần phải giải thích lý do hay cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai.
Vì vậy, ranh giới mỏng manh giữa sự cô đơn và tận hưởng việc ở một mình chưa bao giờ nằm ở việc xung quanh cậu có bao nhiêu người, mà nó nằm sâu thẳm ở việc cậu cảm thấy thiếu thốn sự vỗ về hay cảm thấy trọn vẹn khi chỉ có chính bản thân mình.
Làm bạn với chính mình là một kỹ năng cần rèn luyện
Thực tế cho thấy, rất nhiều người trong chúng ta chưa bao giờ thực sự trải qua cảm giác ở một mình theo đúng nghĩa đen của nó, bởi chúng ta luôn tìm cách lấp đầy mọi khoảng trống thời gian bằng những âm thanh nhân tạo, những cuộc lướt mạng vô thưởng vô phạt hay những cuộc vui không hồi kết. Điều này xảy ra là vì khi mọi thứ xung quanh trở nên tĩnh lặng, những suy nghĩ ngổn ngang cùng những tổn thương giấu kín sẽ bắt đầu trồi lên bề mặt, và không phải lúc nào việc đối diện với chúng cũng là một trải nghiệm dễ chịu.
Nhưng cậu ơi, khả năng ngồi yên lặng để đối diện với chính mình mà không rơi vào trạng thái hoảng loạn hay sợ hãi lại là một trong những món quà quý giá nhất mà cậu có thể tự dành tặng cho bản thân. Học cách tận hưởng sự một mình hoàn toàn không đồng nghĩa với việc cậu sẽ trở nên cô lập hay không cần đến bất kỳ ai khác trong cuộc đời, mà nó mang một ý nghĩa trưởng thành sâu sắc hơn rất nhiều.
Bởi vì khi cậu không còn khiếp sợ sự tĩnh lặng, khi cậu học được cách tự mang lại niềm vui và sự an ủi cho chính mình, cậu sẽ tự nhiên ngừng việc bám víu vào người khác như một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước siết. Nhờ vậy, cậu sẽ không bao giờ vội vã lao vào một mối quan hệ độc hại chỉ vì quá sợ hãi cảm giác trống rỗng, mà thay vào đó cậu sẽ bước vào các mối quan hệ với một tâm thế vững chãi và tự do hơn rất nhiều. Đến khi đó, cậu chọn ở bên cạnh một ai đó không phải vì cậu tuyệt vọng cần họ để lấp đầy sự cô đơn, mà đơn giản vì cậu thực sự muốn cùng họ chia sẻ những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc đời.
Tìm lại sự bình yên trong khoảng riêng của cậu
Arcaself đang được ấp ủ xây dựng, một góc nhỏ để cậu ngồi lại với chính mình, không phán xét, không vội vàng.
Đăng Ký Nhận Thông Báo