Cậu có hay làm vậy không, thói quen lướt mạng xã hội trong vô thức vào những buổi tối muộn rồi bất chợt dừng lại ở một tấm ảnh khiến lồng ngực mình chùng xuống. Đứa bạn thân hồi cấp ba vừa đăng tin được cất nhắc lên vị trí quản lý. Một người quen cũ mới dọn vào căn hộ mơ ước. Hay ai đó bằng tuổi cậu đang khoe ảnh vi vu ở một chân trời châu Âu xa xôi. Và rồi cậu ngước nhìn lại mình. Cậu đang ngồi trong một căn phòng trọ quen thuộc, trước mặt là màn hình máy tính vẫn còn mở dang dở đống công việc từ hôm qua, với một tài khoản ngân hàng không dư dả là bao.
Cảm giác đó nặng nề lắm. Nó không hẳn là sự ghen tị, hay ít nhất không chỉ đơn thuần là ghen tị hẹp hòi. Nó giống như một tờ giấy điểm danh vô hình, một thước đo tiêu chuẩn của xã hội cứ tự động điền tên cậu vào cột "trễ hạn". Cậu cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau trong một cuộc đua vô hình mà ai cũng đang tăng tốc bứt phá.
Cậu đang so sánh một bộ phim chưa dựng xong với đoạn phim ngắn hoàn hảo
Điều mà mạng xã hội không bao giờ cho cậu thấy, đó là những góc khuất đằng sau tấm ảnh rực rỡ kia. Đằng sau cái thông báo lên chức hào nhoáng đó có thể là vô số những đêm thức trắng triền miên, những cơn đau dạ dày và sự đánh đổi thời gian dành cho gia đình. Đằng sau chuyến du lịch sang chảnh kia có thể là một khoản nợ thẻ tín dụng đang lớn dần, hay một khoảng trống trong tâm hồn mà họ đang tuyệt vọng cố lấp đầy bằng những chuyến đi.
Cậu không biết những điều đó. Mình cũng không thể biết. Chúng ta chỉ đang nhìn vào phần được chọn lọc, tô vẽ và chỉnh sửa kỹ càng nhất của cuộc đời người khác. Đó là đoạn hình ảnh đẹp nhất, rực rỡ nhất và thành công nhất.
Rồi cậu lại đem những thứ lấp lánh đó ra để so sánh với toàn bộ cuộc đời thực tế của mình: những ngày thức dậy với cái đầu nặng trĩu, những dự án thất bại, những nghi ngờ bản thân và cả những góc tối mà chỉ mình cậu biết. Cuộc so sánh đó ngay từ khoảnh khắc bắt đầu đã vô cùng bất công với cậu.
Áp lực đồng trang lứa không sinh ra từ việc người khác giỏi hơn cậu. Nó sinh ra từ việc chúng ta bị ảo giác bởi sự hoàn hảo giả tạo mà mạng lưới thông tin giăng ra mỗi ngày.
Không ai đang chạy cùng một đường đua
Xã hội thường gieo vào đầu chúng ta một cột mốc chung: hai mươi lăm tuổi phải có công việc ổn định, hai mươi tám tuổi phải thăng tiến, ba mươi tuổi phải có nhà có xe. Cứ như thể tất cả chúng ta đều sinh ra từ cùng một vạch xuất phát, mang theo cùng một hành trang và phải hướng đến cùng một đích đến.
Nhưng sự thật thì sao? Có những người may mắn sinh ra đã có một nền tảng vững chắc, một gia đình có điều kiện, những mối quan hệ mở đường hoặc đơn giản là họ đã may mắn gặp đúng người đúng thời điểm. Điều đó không có nghĩa là họ thông minh hay nỗ lực hơn cậu. Và hiển nhiên, nó cũng không có nghĩa là cậu yếu kém hay chậm chạp.
Cậu đang đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt. Cậu phải đối mặt với những chướng ngại vật của riêng mình, có thể là những tổn thương gia đình cần chữa lành, một sức khỏe không hoàn hảo, hay những trách nhiệm tài chính mà cậu phải oằn lưng gánh vác. Mỗi người đang chạy trong một múi giờ khác nhau, mang theo những hành lý khác nhau. Làm sao chúng ta có thể đánh giá tốc độ của một người đang vác trên vai tảng đá nặng, so với một người đang chạy tay không?
Việc một ai đó đạt được thành tựu ở tuổi hai mươi lăm không có nghĩa là cuộc đời cậu kết thúc sự phát triển ở tuổi ba mươi. Hoa mận nở vào mùa đông, trong khi hoa phượng rực rỡ vào mùa hè. Cậu có thời điểm bung nở của riêng mình.
Biến áp lực thành điểm tựa thấu hiểu bản thân
Mình biết rằng những lời an ủi đôi khi chỉ dễ nghe chứ rất khó để thực sự cảm nhận. Cái cảm giác "tụt hậu" đó nó chân thực đến mức cứ bám riết lấy tâm trí cậu mỗi đêm. Nhưng thay vì hoảng loạn và vội vã chạy theo một ai đó để bắt kịp, đây là lúc cậu cần dừng lại một chút.
Hãy thử tự hỏi bản thân: "Cái đích mà mình đang cố chạy tới, nó là ước mơ thực sự của mình, hay chỉ là hình ảnh mà xã hội bảo mình nên có?"
Rất nhiều người trong chúng ta dùng cả tuổi thanh xuân để leo lên một nấc thang thành công, chỉ để nhận ra khi lên đến đỉnh, chiếc thang ấy đã được đặt nhầm bức tường. Áp lực đồng trang lứa đôi khi lại là một tín hiệu cảnh báo tuyệt vời. Nó ép cậu phải quay về với thế giới nội tâm để xác định lại la bàn của chính mình.
Đừng ép bản thân phải chạy nhanh hơn chỉ vì sợ bị bỏ lại. Hãy học cách ghi nhận những bước chân nhỏ bé cậu đã đi được mỗi ngày. Việc cậu thức dậy, dũng cảm đối diện với một ngày mới dù trong lòng ngổn ngang lo âu, đó đã là một thành tựu đáng tự hào.
Cuộc đời không phải là một cuộc chạy đua nước rút, mà là một hành trình đi bộ đường dài. Cậu không cần phải nhìn sang người bên cạnh để quyết định nhịp thở của mình. Cứ đi theo tốc độ mà trái tim cậu thấy bình yên nhất. Cậu không hề trễ hạn trong cuộc đời của chính mình.
Cậu không cần phải chạy một mình
Arcaself đang được ấp ủ xây dựng, một không gian để cậu tìm lại nhịp đi của riêng mình, không áp lực, không so sánh.
Đăng Ký Nhận Thông Báo