Mình biết cậu vừa trải qua những ngày tháng rất dài. Có một buổi chiều muộn, cậu tạt vào quán cà phê quen thuộc, nơi cậu và người ấy thường ngồi vào mỗi cuối tuần. Nhân viên quán mỉm cười hỏi: vẫn như cũ chứ ạ. Cậu đứng chôn chân trước quầy pha chế, cổ họng nghẹn lại. Như cũ là thế nào, là một đen đá không đường cho cậu và một bạc xỉu nhiều sữa cho người ấy. Giờ chỉ còn một mình, cậu bỗng dưng lúng túng không biết phải gọi món gì. Cậu nhận ra bấy lâu nay mình hay uống chung đồ của họ, gọi theo sở thích của họ, đến mức quên khuấy mất khẩu vị nguyên bản của chính mình.
Chia tay một mối tình sâu đậm không chỉ đơn giản là việc dọn dẹp đồ đạc của một người ra khỏi nhà, xóa vài tấm ảnh trên điện thoại hay tập quen với việc không còn những tin nhắn chào buổi sáng. Nỗi đau lớn nhất, hoang mang nhất thường đến sau đó vài tuần, hoặc vài tháng. Đó là lúc cậu đứng trước gương và tự hỏi người trong gương là ai. Cậu cảm thấy mình như bị rút cạn, đánh mất luôn danh tính và không biết phải sống tiếp cuộc đời của riêng mình như thế nào.
Khi hai cái tôi hòa tan làm một
Khi cậu bước vào một mối quan hệ đủ sâu, đặc biệt là ở những năm tháng tuổi trẻ bồng bột và nhiệt thành, cậu dễ dàng mang tất cả những gì mình có ra để đắp xây cho một từ chung: chúng mình. Cậu thay đổi thói quen sinh hoạt để khớp với giờ giấc của họ. Cậu bắt đầu nghe thể loại nhạc mà trước đây cậu chê ồn ào chỉ vì họ thích. Cậu thu hẹp những mối quan hệ cá nhân lại, dành toàn bộ ngày nghỉ cho những kế hoạch chung. Cậu đã yêu bằng sự dâng hiến vô điều kiện, để ranh giới giữa cái tôi của cậu và cái tôi của họ dần bị xóa nhòa.
Đó là một cảm giác rất tuyệt vời khi còn yêu, cảm giác của sự gắn kết tuyệt đối. Nhưng khi sợi dây ấy đứt đoạn, cậu rơi tự do. Gỡ bỏ người ấy ra khỏi cuộc sống của cậu không khác gì việc lột đi một lớp da. Cậu nhìn vào căn phòng của mình và thấy đâu cũng là dấu ấn của họ. Playlist nhạc trong điện thoại toàn những bài hát kỷ niệm. Tủ lạnh toàn những món đồ họ hay ăn. Những mục tiêu tương lai, kế hoạch mua nhà, dự định đi du lịch, tất cả đều có hình bóng của họ. Giờ thì họ đi rồi, để lại cho cậu một kịch bản cuộc đời dang dở không biết phải viết tiếp ra sao.
Cậu bắt đầu tự dằn vặt chính mình. Cậu trách mình sao lại lụy tình đến thế, sao lại để bản thân phụ thuộc và đánh mất sự độc lập. Cậu trách mình khờ khạo khi đặt toàn bộ trọng tâm cuộc sống vào một người để rồi trắng tay. Nhưng cậu à, việc cậu hòa mình trọn vẹn vào một tình yêu không phải là một cái tội. Nó minh chứng cho việc cậu đã sống thật lòng, đã yêu bằng trái tim rộng mở và không toan tính. Chỉ là trên hành trình đó, vì quá mải mê chăm sóc người ta, cậu đã bỏ quên việc chăm sóc một mảnh đất nhỏ mang tên mình.
Mảnh vỡ là nguyên liệu để xây lại con người mới
Những ngày này, cậu rất dễ bị tác động bởi mạng xã hội. Cậu nhìn thấy người cũ có vẻ như đã vượt qua rất nhanh, họ đăng ảnh đi chơi, họ cập nhật trạng thái vui vẻ. Cậu nhìn bạn bè đồng trang lứa ai nấy đều hạnh phúc viên mãn. Cậu thấy mình lầm lũi, thất bại và thảm hại. Cậu ép mình phải ra ngoài, phải tỏ ra ổn, phải hẹn hò ngay người mới để chứng minh rằng mình không sao. Nhưng việc vội vã lấp đầy khoảng trống đó chỉ làm cậu càng thêm kiệt quệ.
Sự hoang mang không biết mình là ai thực chất là một cơ hội lớn, dù nó khoác vẻ ngoài của một bi kịch. Rất lâu rồi cậu mới có một không gian trống rỗng, không bị chi phối bởi bất kỳ ai. Sự trống rỗng này làm cậu sợ hãi vì nó quá tĩnh lặng, quá bao la. Nhưng hãy nhìn nó theo một cách khác: nó là một tờ giấy trắng, nơi cậu có quyền vẽ lại bất cứ hình hài nào cậu muốn. Cậu không phải tiếp tục vai diễn của một người đồng hành ngoan ngoãn hay một đối tác nhẫn nhịn nữa.
Đừng vội vàng lao đi tìm một mảnh ghép khác. Hãy cho mình thời gian để vết thương kết vảy. Khoảng thời gian này, điều dịu dàng nhất cậu có thể làm là quay vào trong và an ủi chính mình. Nếu cậu đang thấy bế tắc vì không biết bắt đầu từ đâu, mình nghĩ cậu có thể chậm lại một chút để đọc bài Học cách yêu thương chính mình trước khi tìm kiếm nửa kia, ở đó có những lời tâm tình dành riêng cho những ngày trái tim vỡ vụn.
Nhặt lại từng thói quen nhỏ nhất
Tìm lại chính mình không bắt đầu bằng những gạch đầu dòng vĩ mô như thay đổi công việc, chuyển thành phố hay cắt phăng mái tóc dài. Nó bắt đầu từ những điều rất nhỏ bé mà cậu từng bỏ qua. Hôm nay, hãy tự nấu cho mình một món ăn mà cậu thực sự thèm, bỏ vào đó gia vị cậu thích mà không cần bận tâm người kia có chê mặn hay chê cay không. Hãy chọn một bộ phim mà chỉ cậu thấy hay, cuộn tròn trong chăn và xem nó một mình. Hãy lục lại cái sở thích vẽ tranh, đánh đàn hay làm gốm mà cậu đã bỏ xó bao lâu nay vì bận rộn yêu đương.
Mỗi một lựa chọn nhỏ nhặt được đưa ra thuần túy dựa trên ý muốn cá nhân của cậu chính là một viên gạch xây lại nền móng cho con người mới. Cậu đang rèn luyện lại phản xạ lắng nghe chính mình. Cậu sẽ nhận ra có những thứ cậu tưởng mình thích hóa ra chỉ vì chiều người kia, và có những thứ cậu tưởng mình ghét hóa ra lại rất thú vị. Quá trình khám phá lại bản thân này đôi khi mang lại những bất ngờ rất dễ thương.
Tất nhiên hành trình này không phải là một đường thẳng đi lên. Sẽ có những ngày cậu thấy mình ổn lắm rồi, cười nói vui vẻ với đồng nghiệp, rồi chỉ vì một mùi nước hoa quen thuộc thoảng qua trên phố, cậu lại sụp đổ. Cậu lại khóc ngon lành như đứa trẻ. Cứ khóc đi cậu, những giọt nước mắt ấy có công dụng rửa trôi những tàn tích cũ. Việc cậu thỉnh thoảng đau lại không có nghĩa là cậu đang đi lùi, nó chỉ chứng tỏ cậu là một con người có những cảm xúc sâu sắc.
Rồi một ngày bình thường nào đó, nắng vẫn lên và phố vẫn đông, cậu sẽ đứng trước gương và nhận ra mình không còn khóc nữa. Cậu nhìn thấy một phiên bản mới của chính mình, có sẹo đấy, nhưng điềm tĩnh hơn, sâu sắc hơn và tự do hơn bao giờ hết. Đoạn đường có người đó đi cùng đã kết thúc trọn vẹn, và bây giờ là lúc cậu tự viết tiếp câu chuyện của riêng mình, với tư cách là nhân vật chính duy nhất.
Khám phá nội tâm cùng Arcaself
Tìm lại chính mình sau một mối quan hệ là cả một hành trình hiểu sâu bản thân. Arcaself đang được ấp ủ xây dựng để đồng hành cùng cậu trên con đường đó.
Tham Gia Hành Trình