Hiện Sinh

Cảm giác không thuộc về đâu cả, kể cả nơi mình đang sống

Mình biết có những buổi tối cậu ngồi giữa một bàn tiệc, xung quanh là tiếng cụng ly lanh canh, những tràng cười giòn giã của đồng nghiệp hay bạn bè cũ. Mọi người đang kể một câu chuyện vui, cậu cũng cười theo, cũng gật đầu đúng nhịp, cũng gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát. Nhưng ở một góc nào đó sâu bên trong, cậu thấy mình như đang đứng sau một tấm kính cách âm trong suốt. Cậu nhìn thấy mấp máy môi của họ, cậu đoán được lúc nào nên cười, nhưng cậu không thực sự ở đó. Cậu thấy mình lệch sóng hoàn toàn với bầu không khí này.

Và cảm giác ấy không chỉ dừng lại ở bàn tiệc. Có những ngày đi làm về, tra chìa khóa vào ổ, đẩy cửa bước vào căn phòng quen thuộc, cậu thả túi xách xuống giường rồi ngồi thẫn thờ. Nơi này là nhà, nhưng sao cậu không thấy hơi ấm của việc được trở về. Cậu lướt điện thoại vô thức, nhìn thấy hình ảnh người ta sum vầy, người ta có hội nhóm, người ta có một nơi chốn để gọi tên. Còn cậu, cậu tự hỏi rốt cuộc trên thế giới rộng lớn này, chỗ nào mới thực sự dành cho mình.

Khi cuộc đời là một phòng chờ không có chuyến bay

Cảm giác không thuộc về đâu cả hiếm khi gõ cửa một cách ồn ào. Nó không giống như nỗi đau thất tình hay sự suy sụp khi mất việc. Nó len lỏi như một vết nứt rất mỏng trên bức tường, cứ mỗi ngày lại dài thêm một chút. Cậu vẫn đi làm đúng giờ, vẫn rep email công việc mượt mà, vẫn dắt xe ra khỏi hầm lúc sáu giờ tối. Nhưng dường như cậu chỉ đang mượn tạm danh tính của một nhân viên mẫn cán để tồn tại. Thành phố này xe cộ đông đúc là vậy, người ta lướt qua nhau vội vã, chẳng ai để ý xem cậu có đang lạc lõng hay không.

Cậu nhớ về quê nhà, nơi có gốc gác và những người ruột thịt. Nhưng mỗi lần về quê, cậu lại phải cất đi vài phần con người mình để vừa vặn với những câu hỏi han của hàng xóm, với những định kiến cũ kỹ, với những mong đợi chưa bao giờ thay đổi. Thành phố thì quá rộng để ôm cậu vào lòng, quê nhà thì quá chật để cậu bung mình ra. Cậu kẹt ở giữa, trôi nổi lơ lửng, như một người ngồi mãi trong phòng chờ sân bay nhưng không tìm thấy chuyến bay nào ghi tên mình.

Rồi cậu bắt đầu quay sang trách bản thân. Cậu tự hỏi liệu mình có phải là người quá khắt khe, quá khó tính, hay do mình có khiếm khuyết nào đó về mặt giao tiếp. Tại sao người khác dễ dàng hòa nhập, dễ dàng tìm thấy niềm vui trong những cuộc tụ tập cuối tuần, còn cậu thì chỉ thấy mệt mỏi và trống rỗng. Mọi người xung quanh cậu dường như ai cũng có một chỗ đứng, một vai trò rõ ràng, chỉ có cậu là người thừa thãi trong bức tranh chung.

Sự lạc lõng là dấu hiệu của sự lớn lên

Mình muốn ngồi xuống bên cậu lúc này và nói rằng cậu không bị lỗi. Việc cậu không thể ráp khớp với những môi trường xung quanh không có nghĩa là cậu là một mảnh ghép hỏng. Rất nhiều khi, nó là dấu hiệu cho thấy cậu đang lớn lên, đang lột xác, đang âm thầm vượt ra khỏi những chiếc khuôn cũ kỹ mà cậu từng thuộc về.

Hãy nhớ lại chiếc áo khoác cậu từng rất thích năm mười tám tuổi. Lúc đó cậu mặc nó thấy thật vừa vặn, thật ấm áp. Nhưng vài năm sau, cậu cao lên, vai cậu rộng ra, chiếc áo trở nên chật chội và cộc cỡn. Cậu không thể cứ cố ních vào chiếc áo cũ chỉ vì tiếc rẻ sự ấm áp quen thuộc. Tâm hồn cậu cũng vậy. Cậu đã đi qua nhiều biến cố, đã đọc thêm nhiều cuốn sách, đã trải qua những đêm thức trắng suy nghĩ. Nhận thức của cậu đã sâu hơn, giá trị sống của cậu đã khác. Phiên bản hiện tại của cậu làm sao có thể dễ dàng ngồi chung mâm với những câu chuyện phù phiếm vô thưởng vô phạt như ngày xưa.

Sự chông chênh cậu đang nếm trải chính là khoảng hở giữa việc rời bỏ cái cũ nhưng chưa kịp chạm tới cái mới. Cậu biết mình không còn thuộc về đám đông kia, nhưng cậu cũng chưa tìm thấy bộ lạc thực sự của mình. Giai đoạn quá độ này vô cùng cô đơn, trần trụi và lạnh lẽo. Chúng ta thường có xu hướng hoảng sợ khi không có chỗ bám. Nhưng nếu cậu đủ can đảm để đi xuyên qua khoảng trống này thay vì vội vã nắm lấy một cành cây mục nát nào đó, cậu sẽ thấy mình cứng cáp hơn rất nhiều.

Cảm giác trôi nổi này cũng có thể liên quan mật thiết đến cách chúng ta gắn chặt giá trị bản thân vào một nhãn mác bên ngoài: một công việc danh giá, một chức danh, hay một mối quan hệ. Khi những thứ đó biến mất hoặc không còn mang lại ý nghĩa, ta thấy mình tan biến theo. Nếu điều này chạm vào một ngóc ngách nào đó trong cậu, mình nghĩ cậu có thể tìm thấy chút đồng cảm trong bài viết Định vị lại bản thân khi chán ghét công việc hiện tại.

Tìm đường về với chính mình

Phản ứng bản năng của chúng ta khi thấy bơ vơ là lao ra ngoài tìm kiếm một nơi trú ẩn. Cậu có thể vội vã nhận lời một cuộc hẹn mờ nhạt, cố gắng ép mình cười nói trong một hội nhóm không phù hợp, hay thậm chí bắt đầu một mối quan hệ tạm bợ chỉ để có người nhắn tin mỗi tối. Cậu gọt dũa bản thân, gập bớt những góc cạnh của mình lại để nhét vừa vào một cái khung có sẵn. Nhưng cảm giác an toàn giả tạo ấy sẽ bay biến rất nhanh, để lại một sự trống rỗng còn sâu hoắm hơn ban đầu.

Nơi duy nhất và vững chãi nhất mà cậu có thể thuộc về, nơi không bao giờ quay lưng hay đẩy cậu ra xa, chính là bản thân cậu. Chừng nào cậu còn thấy xa lạ với chính những cảm xúc, những tổn thương và những mong muốn thầm kín nhất của mình, thì dù có ai dang tay ôm lấy cậu, cậu vẫn sẽ run rẩy vì cô đơn. Thuộc về chính mình nghĩa là cậu chấp nhận cả những mảng tối, những sự lộn xộn, những suy nghĩ ích kỷ mà cậu luôn muốn giấu nhẹm đi.

Cậu không cần làm điều gì to tát ngay lập tức. Bắt đầu bằng việc cho phép mình được mệt. Cho phép mình từ chối một buổi cà phê mà cậu biết chắc sẽ khiến mình cạn kiệt năng lượng. Thay vì cố gắng giải thích hay xin lỗi, cậu chỉ cần nhẹ nhàng bảo vệ không gian riêng của mình. Mỗi buổi tối, thử thắp một ngọn nến nhỏ, pha một ly trà ấm, ngồi xuống sàn nhà và để mặc cho những ý nghĩ trôi qua đầu mà không phán xét. Khi cậu thôi kháng cự lại sự cô đơn, cậu sẽ bắt đầu nghe thấy tiếng nói của mình rõ hơn.

Hành trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn cực kỳ lớn. Sẽ có những ngày cậu thấy mình vững vàng, nhưng cũng có những đêm cậu lại cuộn tròn trong chăn khóc nấc lên vì tủi thân. Không sao cả, đó là cách mà quá trình tự chữa lành vận hành. Việc không ngừng so sánh bản thân với tốc độ của người khác, đặc biệt là những người có vẻ như đang sống một cuộc đời hoàn hảo trên mạng xã hội, chỉ làm cậu thêm kiệt sức. Nếu cậu mang trong mình cả những nỗi sợ về sự thua kém, về việc không bao giờ có đủ tiền hay địa vị, cậu có thể đọc thêm Sang chấn tâm lý về tiền bạc và cách giải tỏa để thấy mình được thấu hiểu.

Cậu đang ở đúng nơi cậu cần ở. Sự bơ vơ này không phải là dấu chấm hết, nó là một điểm khởi đầu mới. Ở tận cùng của sự trơ trọi, khi cậu nhận ra mình vẫn có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, đó là lúc cậu thực sự tự do. Cậu không cần một nơi chốn vật lý nào để thuộc về nữa, vì nhà đã ở sẵn trong cậu rồi.


Khám phá nội tâm cùng Arcaself

Hành trình tìm lại cảm giác thuộc về bắt đầu từ việc hiểu thấu chính mình. Arcaself đang được ấp ủ xây dựng để đồng hành cùng cậu trên con đường đó.

Tham Gia Hành Trình