Chào cậu. Hôm nay của cậu thế nào? Cậu có đang ổn không? Thật lòng nhé.
Mình hỏi vậy vì mình biết, có những ngày chúng ta thức dậy, lướt điện thoại, đi làm, cười nói với đồng nghiệp, rồi lại trở về nhà... nhưng bên trong lại là một khoảng trống rỗng. Một sự mệt mỏi không thể diễn tả thành lời, không phải vì làm việc quá sức, mà vì chúng ta đang phải gồng mình để đóng vai một người "đang-rất-ổn".
Nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng, "chữa lành" là phải xách balo lên đi du lịch, là phải thiền định hàng giờ, hay phải buông bỏ hết tất cả. Nhưng cậu biết không, sau những năm tháng tự mình vùng vẫy trong bế tắc, mình nhận ra một sự thật nhỏ xíu thế này:
Sự chữa lành bắt đầu từ việc cho phép mình được vỡ vụn
Chúng ta luôn được dạy phải mạnh mẽ. Phải cố lên. Nhưng chưa ai dạy chúng ta cách đối diện với việc "không cố nổi nữa". Bước đầu tiên của hành trình chữa lành thực chất rất đơn giản, nhưng lại đòi hỏi sự dũng cảm lớn nhất: Đó là đứng lại, nhìn thẳng vào vết thương của mình và thừa nhận: "Ừ, mình đang đau. Mình đang thực sự lạc lối."
Cậu không cần phải tìm cách sửa chữa bản thân ngay lập tức. Cậu chỉ cần ngồi xuống cạnh nỗi buồn của mình, như ngồi cạnh một người bạn. Không phán xét. Không giục giã nó phải rời đi.
Đó cũng chính là lý do mình bắt đầu xây dựng Arcaself. Mình không muốn tạo ra một ứng dụng dạy cậu cách sống. Mình chỉ muốn tạo ra một góc nhỏ tĩnh lặng - nơi cậu không cần phải giả vờ mạnh mẽ, nơi cậu được phép yếu đuối, được phép hoang mang, và được phép bắt đầu lại từ chính những vụn vỡ của mình.
Bạn đã sẵn sàng cho một không gian thấu cảm?
Arcaself đang trong quá trình ấp ủ và xây dựng. Để lại email để cùng mình bước đi trên hành trình này nhé.
Đăng Ký Nhận Thông Báo